Như 1 nén tâm nhang thắp lên để tưởng nhớ Thầy Nguyễn Văn Lợi trong ngày giỗ của Người!
Anh học trò đã viết những dòng cảm xúc về người đã khuất.
Hội TĐCS xin đăng toàn bộ nội dung bài viết của anh… Chắc chắn Thầy sẽ rất vui vì chàng học trò tình nghĩa này!!!
CHIẾC PHONG BÌ CỦA THẦY
Vậy là đã trọn một năm thầy từ giã mọi người để về với cõi của những người Hiền. Người thầy đáng kính của tôi _Nguyễn Văn Lợi, nguyên Chủ tịch Hội Tác Động Cột Sống Hà Nội. Trong suốt thời gian bên thầy, biết bao kỷ niệm đáng nhớ, nhưng không hiểu sao tôi nhớ nhất chuyện cái phong bì.
Cách đây khoảng 30năm, lúc đó thầy Lợi đang là một kỹ sư xây dựng. Một lần bị bệnh chữa mãi không khỏi. Thầy tìm đến một vị sư phụ có tên là Nguyễn Tham Tán chữa bệnh bằng phương pháp Tác động cột sống để điều trị và khỏi bệnh. Thấy phương pháp hay quá thầy xin sư phụ Tham Tán nhận học trò. Từ đó suốt 7 năm ròng rã thầy cùng sư phụ học tập và làm việc không ngừng . Thầy còn mời được cả sư phụ về ở nhà thầy để tiện chăm sóc. Suốt bảy năm đó sư phụ Tham Tán chỉ dạy và hướng dẫn làm việc mà chẳng khen câu nào. Thầy Lợi cứ học và làm việc chẳng hỏi tại sao.

22195781_1955881244668666_1215142333256425600_n
Rồi cũng đến một ngày sư phụ Tham Tán gọi thầy Lợi đến và đưa cho một phong bì, bên trong chứa 1,5 triệu. Sư phụ ôn tồn bảo :”Đây là lương của con, hãy trân trọng nó nhé. ”
Theo thầy Lợi đây là lần đầu tiên sư phụ Tán trả lương cho học trò. Và sau đó cũng rất ít học trò được sư phụ trả lương. Thời đó cũng chẳng có chứng nhận (hoặc chứng chỉ )công nhận đã hoàn thành một khóa học như bây giờ.
Nhưng thầy Lợi đã giữ mãi cái phong bì đó như một một tấm bằng tốt nghiệp. Và cũng từ đó thầy cũng hăng say làm việc và truyền bá phương pháp của sư phụ tới rộng khắp. Đến nay số lượng học trò của thầy Lợi đã đến hàng ngàn và nhiều người trong số đó đã thành danh trong nước và quốc tế. 

22228464_1955881231335334_2685480153993044397_n
Ngày nay, chỉ cần mất hai tháng học tập mọi người đều có thể nhận một chứng chỉ công nhận đã hoàn thành khóa học cơ bản tđcs . Và chắc chắn có thể chữa được vô số chứng bệnh thường gặp. Và tất nhiên là có thế lấy tiền người bệnh. Và nhiều người thu nhập cao là khác. Và chắc chắn cũng chẳng còn ai phải vất vả suốt bảy năm để học tập và rèn luyện để nhận lương lần đầu tiên nữa. Chao ôi, nước mắt chảy xuôi.
“Trên mọi nẻo đường vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng “. Thật hay. Thầy đã đi xa, những ước mơ của thầy luôn luôn có những học trò kế thừa và phát triển.
Chúng em sẽ không khóc, nhưng những tình cảm với Thầy sẽ được gói lại và cất trong tim.
Nam Mô A Di Đà Phật.”

22141020_1955881234668667_5466569008810972291_n